Ứng xử khi bị thượng đế “dìm hàng”

Ngày: 05-07-2013

Người làm nghề tư vấn thương hiệu thường gặp thách thức cực lớn khi  làm việc với khách  hạng VIP. Họ có vị thế xã hội cao ngất, đạt được thành công nhất định trong kinh doanh, khá sắc sảo về trí tuệ. Nhưng khổ nỗi họ cũng tự cho mình biết tuốt về thương hiệu. Và họ có thói quen “củ hành” đối tác họ thuê làm tư vấn theo cách họ muốn.

 

Tôi đã rơi vào tình huống như vậy. Với lãnh đạo của một tổng công ty lớn rất danh tiếng.

 

Trước khi tôi bắt đầu buổi thuyết trình đề xuất chiến lược thương hiệu, vị khách VIP này đã phủ đầu: tôi đã xem qua đề xuất bên ông gửi rồi, nó rỗng toẹt, chỉ đáng vất vào sọt rác. Thôi ông bắt đầu đi!

 

Lời chào hỏi tuyệt lắm!

 

Mặc dù biết trước đây là bài đây là bài đánh phủ đầu quen thuộc của ông, nhưng tôi cũng hơi bất ngờ về độ “phũ” trong cách dùng từ. Tôi chỉ mỉm cười liếc nhanh hơn chục bộ mặt sợ sệt của các thuộc hạ xung quanh ông. Không đáp lại và tỉnh bơ bắt đầu bài thuyết trình.

 

Ngay từ slides đầu tiên, ông nghe chăm chú, lấy bút ghi, gạch rất  nghiêm túc. Thỉnh thoảng lại ngắt lời, nhưng không phải để “chửi, mà hỏi kỹ lưỡng những khái niệm chuyên môn về chiến lược định vị thương hiệu. Nếu tôi chưa hiểu ý giải thích lệch câu hỏi, ông không khách khí ném ra một tràng “đá”: mày chẳng hiểu cái gì cả, thế mà cũng đi tư vấn.

 

Tôi tiếp tục “chiêu bài” giả điếc, vẫn tỉnh queo thuyết trình bình thường. Tôi biết giá trị những gì tôi mang lại cho khách hàng và tôi cũng nhận thấy ông cũng là người “chịu khó” tìm hiểu cái mới (bằng chứng là ghi chép rất nghiêm túc những điều quan trọng). Ông cứ việc “dìm hàng” cá nhân tôi thoải mái. Nhưng tôi sẵn sàng “chiến” ngay nếu ông đụng chạm đến quan điểm chuyên môn về thương hiệu . Có lẽ thấy tôi khá rắn nên ông cũng tương đối e dè khi bình luận cụ thể về khía cạnh chuyên môn.

 

Đến cuối buổi thuyết trình, sau khi uý lạo đội ngũ cấp dưới, ông quay sang tôi “bonus” một câu: nghề tư vấn thương hiệu chúng mày kiếm tiền dễ lắm, có cái quái gì đâu.

 

Dạ vâng, em xin cảm ơn. “Có cái quái gì đâu” sao ông mất thời gian ngồi nghe, ghi ghi chép chép bài thuyết trình của nhà tư vấn làm chi. “Dễ lắm” sao ông còn bảo nếu có dự án mới có thể mời nhà tư vấn làm tiếp làm gì.

 

Xong buổi thuyết trình ông  chủ động đến bắt tay và cảm ơn tôi. Đôi chút bất ngờ. Tôi cũng đâu có chờ đợi nụ cười khá tươi từ vị khách VIP khét tiếng là có tài nhưng cũng rất độc tài và “quái” trong giao tiếp với đối tác.

 

Nhất là chiêu bài “dìm hàng” kiểu như “có quái gì đâu, tao biêt hết rồi”.

 

Không phải ai cũng “nhẫn” như tôi đâu nhé. Cẩn thận kẻo gặp người cũng “quái” như ông, người ta “bật” lại không đỡ được đâu.

 

Tôi thấy khá hào hứng với những buổi thuyết trình với đối tác kiểu này. Ở đó bạn bị thách thức và có cơ hội chiến thắng thách thức. Thẳng thắn mà nói, họ là những người giỏi, có tầm nhìn và có cả ý thức học hỏi. Họ rất muốn “bẻ” tôi nhưng không làm được. Đôi chút vui vui khi thấy đằng sau những lời “xỉ vả” một sự công nhận “ngầm” từ phía đối tác nghê gớm này.

 

Dù sao cũng xin gửi tới ông một lời cảm ơn chân thành.

 

Nguyễn Đức Sơn

Brand Strategy Director – Richard Moore Associates

 

Tag bài viết:

18 Responses

  1. Em rất thích cuộc sống như vầy: hào hứng, thú vị, được gặp gỡ nhiều người và cũng rất nhiều thử thách. Cảm ơn anh vì bài viết thú vị này

    P.s: e cũng từng gặp một số chủ đầu tư, may mắn là chưa gặp được ai “quái” đến thế này. Nếu gặp không biết e có đủ kiên nhẫn thuyết trình hay sẽ đập bàn bỏ về không nữa.

    • Hy vọng nếu gặp em sẽ có cách “quái” hơn họ

  2. Có 2 keywork đáng chú ý trong bài này của anh. 1 là “giả điếc” – 2 là “nhẫn”. ngoài ra vẫn chưa thấy được sự ứng xử nào khác khi khách hàng “dìm hàng” :P

    • Anh chỉ có bấy nhiêu “chiêu” thôi :)

  3. Em cứ bị “dìm hàng” hoài, nhưng vẫn cứ đáp trả bằng “im lặng” mặc dù tức ói máu. Ngoài việc im lặng thì e chả biết làm gì hơn….mỗi lần như vậy e rút ra đc cái là “mình chém gió ít thôi” :))

  4. Hic, đúng là chữ “nhẫn” là tối quan trọng. Em cũng đang học dần. Cảm ơn anh vì bài chia sẻ

  5. Hâm mộ Anh ! Anh kiểm soát tình hình rất ngoạn mục. 1 bài học kinh nghiệm thật tuyệt !

    • Thanks guys :)

  6. Em đã đọc bài này lần thứ 2 và vẫn thấy rất hay và bổ ích, cảm ơn anh Sơn!

  7. Từ khóa của bài viết chính là ” nhẫn” và “Chuyên Môn Cao”. Trường hợp của anh đúng là sự kết hợp tuyệt vời của kỹ năng cứng và mềm. Thực ra mà nói đánh phủ đầu cũng có cái lý của nó, người ta có quyền không tin mình ở lần gặp đầu tiên, và mình cũng vậy. “Anh không đáng tin và tôi cũng vậy”. Thực ra nói thì thế chứ sợ gặp ông này mình sợ cho ổng cái thớt vào mặt :D

  8. Oài, đây là một kinh nghiệm thực sự quý báu khi gặp khách hàng của anh Sơn ạ. NHẪN vẫn là một chữ cần thiết khi gặp khách mà.

  9. Đẳng cấp mới có cách ứng xử này. Cảm ơn thầy.

    • Have a good day nhé Toán

  10. Hôm trước e cũng có đi gặp một khách hàng, ban đầu em cũng bị phủ đầu, khách hàng cứ cúi gằm mặt xuống nói chuyện, không thèm nhìn em một lần nào cả, với tính cách nhẹ nhàng của em nên về sau bên đó cũng kí hợp đồng ạ, em cũng hơi bất ngờ

  11. Và kết quả thế nào ạ anh?
    Họ có ký hợp đồng không ạ?
    Dù sao thì em cũng đã được chứng kiến khi anh bị dìm hàng để thấy các nghĩ, cách nhìn và cách cư xử của anh!
    Cảm ơn anh ạ!

  12. ” dự án của bạn chẳng khác nào muối bỏ biển, 100 triệu sẽ sinh lời cho tôi bao nhiêu? với nhân viên kinh doanh của tôi chắc chắn họ sẽ có câu trả lời cho tôi ngay sau khi tôi hỏi. còn bạn?…” họ phản bác liên tục và e nghĩ thôi xong! Nhưng sau đó kết quả ngược lại với những gì họ ” vả” vào mặt mình trước đó..

Leave a Reply to Vương Mạnh Cường

MYZONE BISTRO toàn quyền biên tập, xóa hoặc đăng lại nội dung bình luận.
Độ dài tối đa của bình luận là 500 từ