Ba xin lỗi con gái

Ngày: 24-09-2010

Gửi Bông My – con gái bé bỏng của ba

 14h30 ngày 22/5/2010

Đây là lần đầu tiên ba viết blog và ba muốn dành những dòng đầu tiên này để viết những cảm xúc của ba về bé Bông (nick ba vẫn hay gọi con ở nhà).

Thật ra ba đã có 02 cuốn nhật ký về con lúc con mới 1 tuổi và lên 2 tuổi. Con đã gần tròn 7 tuổi và quãng thời gian 5 năm vừa qua đã đầy ắp bao nhiêu là câu chuyện, bao nhiêu là là kỷ niệm vui va ngộ nghĩnh về con ma ba mẹ đã được chứng kiến. Nhưng thôi, ba sẽ để lúc khác để kể lại cho con, bây giờ đây ba chỉ muốn xin lỗi con gái vì chuyện xảy ra tối hôm qua. Khoảng 2h sáng ngày 22/5 Con nằm cáu bẳn không chịu ngủ, lại còn “gây sự” đẩy ba, ba bực mình lấy tay đánh con hai cái vào chân. Con ấm ức khóc và trằn trọc đến khoảng 4h30 mới ngủ. Mẹ lúc đầu cũng bực con nhưng thấy sau khi ba đánh con, con thổn thức mãi không thôi, chắc vừa xót con, giận ba nên mẹ cũng khóc theo con luôn (thật khiếp quả, nước mắt hai mẹ con làm ba hãi đến tận bây giờ- lúc đang viết những dòng blog này).

14h ngày 22/5

Cả nhà lên giường ngủ trưa. Con lại nhớ tới chuyện hôm tối qua và mặc dù đã được ba ôm vào lòng xin lỗi, con lại khóc thổn thức “tại sao tối qua ba đánh con, con không thích bị ba đánh đâu”. Ba dỗ, mẹ dỗ, nằm im chơi được khoảng 15′, con lại quay sang ba và thổn thức tiếp “ba đừng đánh con, tội nghiệp”. Ba chỉ biết quay đi lau nước mắt vì không muốn mẹ biết (mẹ đã hay rơm rớm nước mắt vì con rồi nên ba phải cố không để mẹ biết là ba cũng yếu đuối lắm).

Con gái ơi, ba ân hận và lo cho con quá! Ba mẹ vẫn biết con từ nhỏ đã rất ngây thơ, dại khờ và nhạy cảm với mọi lời nói nặng (chứ chưa nói đến bị ba mẹ đánh). Những đứa trẻ khác bị bố mẹ mắng đánh thì khóc lúc đó và quyên ngay. Còn con chỉ bị ba phát hai cái vào chân mà bị ám ảnh mãi thế con? Mà từ khi con sinh ra đến giờ hình như đây mới là làn thứ 3 ba mất kiềm chế và đánh con (rất nhẹ thôi, chỉ dọa là chính). Con gái hiểu cho ba, nhiều lúc ba cố dằn lòng để nghiêm khắc với con với hy vọng con sẽ dần quen với quát mắng và tý chút “đòn roi”. Mục đích của ba là khi đến trường, bị các bạn bắt nạt (thường xuyên lằm, đây là điều làm cho ba mẹ xót xa và thương con vô cùng) con không quá bị tổn thương. Ba cũng không biết cách làm của ba có đúng hay không nữa, ba chỉ biết là ba yêu con và lo cho con vô cùng. Những giọt nước mắt thổn thức từ hôm qua đến giờ làm ba ân hận và hoang mang quá. Bé Bông hiểu cho lòng ba nhé. Một làn nữa, dù sao thì cũng ba xin lỗi con.

Tag bài viết:

No Comments Yet.

Leave a comment

MYZONE BISTRO toàn quyền biên tập, xóa hoặc đăng lại nội dung bình luận.
Độ dài tối đa của bình luận là 500 từ